Trịnh Hoài An
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một nhân vật lịch sử: "Trịnh Hoài An" là tên một danh nhân văn hóa, sử gia và quan lại nổi tiếng dưới triều Nguyễn ở Việt Nam. Ông còn được biết đến với tên gọi khác là Trịnh Hoài Đức.
- Tác giả của bộ sách địa chí quan trọng: Ông là tác giả của bộ "Gia Định thành thông chí", một tác phẩm địa chí có giá trị lớn, ghi chép về vùng đất Nam Bộ.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Trịnh Hoài An là một trong những học giả uyên bác của miền Nam Việt Nam thế kỷ 18-19.
- Công trình nghiên cứu của Trịnh Hoài An để lại nhiều tư liệu quý về vùng đất phương Nam.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Theo ghi chép của Trịnh Hoài An": Cụm từ này thường được dùng trong các văn bản học thuật, lịch sử để dẫn nguồn tư liệu từ tác phẩm của ông.
- Theo ghi chép của Trịnh Hoài An, vùng đất này xưa kia có nhiều kênh rạch chằng chịt.
Biến thể và từ gần giống
- Trịnh Hoài Đức (danh từ riêng): Đây là một tên gọi khác của cùng một nhân vật lịch sử. Hai tên này thường được dùng thay thế cho nhau.
- Sử sách thường chép về Trịnh Hoài Đức với tư cách là một vị quan thanh liêm.
Từ đồng nghĩa
- Nhà bác học: người có học vấn uyên thâm, hiểu biết sâu rộng nhiều lĩnh vực (có thể dùng để chỉ chung cho những người như Trịnh Hoài An).
- Sử gia: nhà viết sử, nghiên cứu lịch sử.
Thành ngữ liên quan
- "Một đời bút nghiên": Có thể dùng để hình dung về cuộc đời cống hiến cho nghiên cứu, biên soạn sách vở của các học giả như Trịnh Hoài An.
- Cụ Trịnh Hoài An đã dành cả một đời bút nghiên để ghi chép lại non sông đất nước.
- x. Trịnh Hoài Đức